Mẹ kế bấn loạn rủ con trai lên giường giúp mẹ thông họng

Ánh sáng nhợt nhạt từ bầu trời xám xịt chiếu lên sàn gỗ, làm nổi bật những vết xước cũ như dấu tích thời gian không thể xóa nhòa. Sáng sớm, gió lạnh cuối ngày lùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi ẩm từ cơn mưa đêm còn đọng trên hiên nhà. Hoàng đẩy cửa về, mắt đỏ, nhìn Thư: “Vợ, mai anh nghỉ làm, mình nói chuyện rõ ràng nhé,” giọng anh lạnh như gió cuối ngày, không cảm xúc. Mình phải tìm hiểu, không thể để vậy.” Anh nhìn qua cửa sổ văn phòng, ánh mắt đượm buồn nhưng quyết liệt. Mình phải tìm hiểu, không thể để vậy.” Anh nhìn qua cửa sổ văn phòng, ánh mắt đượm buồn nhưng quyết liệt. Cô nhìn bé Ngọc ngủ yên, lòng đau như cắt, “Mình phải làm gì để bảo vệ gia đình nhỏ này đây?”
Hoàng đẩy cửa về, thấy Thư cầm điện thoại, mặt tái nhợt, anh hỏi: “Vợ, ai nhắn mà em hoảng vậy?” Thư vội giấu điện thoại sau lưng, “Dạ, tin rác thôi, không có gì,” nhưng giọng run, mắt tránh nhìn anh. Thư gật, “Dạ, anh đi cẩn thận,” nhưng khi cửa đóng, cô ôm ngực thở dài, “Mình phải cẩn thận hơn, không để anh biết.”
Trưa tại công ty Hoàng, không khí phòng họp ngột ngạt với tiếng máy chiếu rè rè và giọng thuyết trình đều đều của đồng nghiệp.